TẬP HỒI KÝ CỦA HUỲNH TÂM HOÀI
“Dòng Trôi Nỗi Nhớ” ghi lại trang sữ gia đình mà tôi là một thành phần trong đó, hầu lưu lại cho con cháu, anh em, thân tộc biết về nguồn cội của gia đình mình. Tôi muốn phơi trải bóng dáng, tâm tình của tôi qua những dòng chữ trong tập sách…chắc sẽ còn ở lại ở thế gian nầy một khi tôi đã ra đi miên viển.
Thursday, September 25, 2025
Tuesday, September 23, 2025
Monday, September 22, 2025
Wednesday, September 17, 2025
Thursday, September 15, 2016
LỜI MỞ ĐÂU
Lời Mở Đầu
Trước đây tôi có in một tập
truyện ngắn lấy tên là “Kẻ Đào Huyệt” năm 2011.Tập truyện nầy
gần giống như một ký sự về đời sống của tôi trải qua một chặng đường từ thời tuổi
trẻ cho đến kết thúc chiến tranh năm 1975 và vài năm kế tiếp trước khi đi định
cư tại Mỹ.
Tập hồi ký nầy là một tập hợp ký
ức dài hơn, bao gồm những chặng đường đã viết trong tập truyện “Kẻ Đào Huyệt”, cho nên
có một vài đoạn tôi phải dùng lại một vài truyện ở tập truyện nầy.
Mục đích của tập hồi ký “Dòng Trôi
Nỗi Nhớ” là ghi lại trang sữ gia đình mà tôi là một thành phần trong đó, hầu lưu lại cho con cháu, anh em, thân tộc, để biết về nguồn cội của gia đình mình.
Tôi muốn phơi trải bóng dáng, tâm
tình của tôi qua những dòng chữ trong tập sách… chắc sẽ còn ở lại ở thế gian nầy
một khi tôi đã ra đi miên viển.
Huỳnh Tâm Hoài
Sacramento năm 2016
Xin kính gởi
đến:
Hương hồn ông
bà, ba má.
Chia sẻ cùng
gia quyến anh em.
Gởi đến vợ, các
con và các cháu.
Chương-1
Chương 1
Ông nội tôi
vốn là người Tiều Châu chánh gốc từ bên Tàu sang Việt Nam lập
nghiệp lúc ông khoảng ngoài hai mươi tuổi. Ông đã lập gia đình ở bên đó, nhưng chưa có
con. Trong lúc kinh tế khủng hoảng nơi
vùng quê đang ở. Ông tôi một mình quảy
bị theo đoàn người tìm đường sống. Đa số
người vùng nầy đi dần về phía Nam qua đường biển. Sau nhiều lần đi đó đây buôn bán trong tỉnh
Trà Vinh. Cuối cùng ông định cư tại làng
Long Hiệp và lập gia đình với bà nội sau nầy của tôi tại đây cũng gốc người Tàu nhưng đã ở đây từ đời ông cố. Hình như số người Tiều Châu có nhiều nhất là ở
Bạc Liêu và Trà Vinh: “Bạc Liêu đất ruộng phì nhiêu, dưới sông cá
chốt trên bờ Tiều Châu”. Có nhiều sử gia viết rằng: “Do sự buôn bán qua lại
bằng đường biển, số người Tàu sinh sống tại Mã Lai thường ghé vào vùng biển Bạc
Liêu và Trà Vinh, đa số là người gốc Tiều Châu. Một số lên bờ định cư tại đây vì là vùng đất
mới dễ khai thác và rất trù phú. Một số
khác gồm nhiều nhóm di dân như: người Tàu, người Việt đổ xuống bằng đường bộ. Người Việt từ các miền phía Bắc, Trung đi về
Nam, đa số những người đi về phương Nam là do bất mãn với quan quân ngoài đó hoặc
những người tứ chiến giang hồ ưa thích mạo hiểm, muốn ra đi tìm đất mới để
sống. Cuộc di dân nhiều nhất là vào thời
Gia Long thua nhà Trịnh bôn chạy về phương Nam. Trong thời gian nầy chúa Nguyễn
lo bành trướng thế lực, mở mang thêm đất đai đi dần về phương Nam. Cũng theo sử
học, vùng đất nầy trước đây của người Phù Nam rộng lớn bao gồm nước Thủy Chân
Lạp và một phần lãnh thổ của vương quốc Cambochia. Chúa Nguyễn một mặt phái các
quan quân mở rộng đất đai, một mặt chiêu dùng những người Minh chạy trốn triều
đình Mãn Thanh, thường được gọi là người Minh Hương.
Chương-2
Chương
2
Khoảng năm 1954 đứng đầu quận lỵ là quận
trưởng người Việt. Tôi nhớ lúc đó chủ quận tên là Xây người ta gọi ông là Quận
Xây. Quận Xây là con của một gia đình giàu có, học trường Tây ở Sài Gòn
được bổ về làm quận trưởng tại đây. Ông là Quận Trưởng chính gốc Việt đầu tiên
tại quận Trà Cú trong chánh quyền Ngô Đinh Diệm. Các chức vụ còn lại từ thời
Tây như Cai Tổng, Hương Quản vẫn còn….Tôi còn nhớ vào lúc đó có người Khơme làm
chức Cai Tổng như Ông Cai Tổng Tiệp, chức Hương Quản là Hương Quảng Bữu…
Chương-3
CHƯƠNG
3
Tôi đặt
chân lên Côn Đảo...Tôi thực sự ở nơi yên ổn đến lạnh người vì hoang vắng. Đêm đêm chỉ nghe tiếng sóng vỗ bờ ì ào, tiếng
gió rít qua song và tiếng lòng buồn nhớ người yêu nơi đất liền. Đêm nào cũng nằm tréo chân trên bờ đá nhìn
bầu trời mênh mông đầy sao lấp lánh. Tiếng sóng vỗ bờ, quen dần với những tia
nước lạnh lém vào người làm chợt tỉnh cơn ngủ mơ mơ.
Chương-4
CHƯƠNG BỐN
Côn
Sơn là một hải đảo nằm về phía Đông Nam miền Nam Việt Nam, cách bờ biển chừng
50 ký lô mét, được người Pháp thiết lập trại tù từ năm1861 mãi đến sau nầy Côn
Sơn là vùng hải đảo thuộc chánh phủ Việt Nam Cộng Hoà vẫn còn là nơi giam giữ
những tù nhân chánh trị và thường phạm .
Côn
Sơn gồm có đảo lớn là Côn Sơn và các đảo nhỏ gọi là hòn như: Hòn Cao, Hòn Bảy
Cạnh, Hòn Bông Lan, Hòn Trác Lớn, Trác Nhỏ, Hòn Tài Lớn, Hòn Nghé, Hòn Bà, Hòn
Trọc, Hòn Tre Lớn, Hòn Tre Nhỏ .
Chương-5
CHƯƠNG 5
Chiến tranh bùng phát càng lúc càng hung hãn kể từ đội quân tóc dài ở tỉnh Bến Tre phát động chiến
dịch Đồng Khởi. Một cuộc
trá hình đội lớp cho cuộc chiến chuyển sang bước mới dưới sự chỉ đạo của miền
Bắc. Những thằng bạn của tôi thời Trung
Học lần lượt vào quân ngũ. Thằng Vĩnh Như Gia Lai đi đầu khi đang học lớp đệ
tam năm 1960....rồi đến thầy Lê dạy Anh Văn bắt tay học trò để đi vào quân
ngũ....lần lượt các bạn khác và các thầy khác vào đời lính.
Chương-6
CHƯƠNG
6
Sau Tết Mậu Thân năm 1968. Suốt hơn 6 tháng đơn vị
tôi di động không ngừng. Những cuộc hành truy tìm địch, những trận đánh thần
tốc, những thoát hiểm cái chết trong gang tấc, tôi không còn thời gian để nhớ
gia đình.
Qua thời
gian biến động, ba tiếp tục những chuyến buôn bán đi về. Chuyến đi đầu tiên ba
ghé hậu cứ Đại Đội tại Tân Hiệp để thăm tôi. Khi gặp tôi ba ôm chầm lấy tôi như lúc
tôi còn bé. Tôi vẫn còn lành lặng sau biến cố hãi hùng. Tôi xúc động hỏi ba về
mọi người trong nhà. Ba cho hay mọi
người vẫn bình yên, công việc buôn bán trở lại bình thường. Trong dịp nầy ba cho
tôi biết đứa em kế tôi sẽ nhập ngũ vào Khóa 2/68. Đứa em kế nữa vừa chuyển lên Bảo Lộc học
tiếp ngành Thủy Lâm. Các em còn lại
vẫn còn đi học ở Trà Cú và Trà Vinh. Tôi an tâm chia tay ba sau chỉ hơn một
tiếng gặp ba ở hậu cứ. Ba phải đón
xe về lại quê để cùng má lo phân phối vải vóc cho các nơi. Ba bắt tay tôi: “Ráng giữ gìn sức khoẻ và cầu trời Phật
cho tai qua nạn khỏi.” Lời nhắn gởi lúc nầy của ba làm tôi nhớ
lời kinh cầu của má trong mọi lúc hiểm nguy. “Con sẽ nhớ ba ơi!” Tôi không dám nói với
ba những lằn đạn vèo ngang mặt, những tiếng nổ vỡ loang bất chợt, những người
lính cùng đơn vị tan xác trước mắt. Những xác Việt Cộng nam nữ còn rất non
trẻ nằm chết cong queo trong các hầm hố. Chiến tranh loài ma quái ghê rợn và thảm
thương.!
Chương-7
CHƯƠNG 7
Sau ngày 30 tháng tư năm
1975...vào tháng 5 chúng tôi bàn giao mọi sổ sách và cách thức điều hành bệnh
viện trong mọi lãnh vực cho các cán bộ “Cách Mạng.” Mọi việc bàn giao đã hoàn
tất, một buổi họp được diễn ra trong khuôn viên bệnh viện. Anh Bảy, bác sĩ Giám
Đốc Bệnh Viện của ban lãnh đạo mới tuyên bố: “Từ nay chúng tôi coi các anh trong hàng ngũ làm việc cho chánh quyền cũ
như là những nhân viên cán bộ “Cách Mạng.” Các anh
sẽ được hưởng mọi tiêu chuẩn và lương bổng như chúng tôi từ đây”. Chúng tôi
nhìn nhau mỉm cười với mong ước điều đó đến với chúng tôi thực sự. Bên ngoài có tin Ủy Ban Quân Quản ra thông
cáo là tất cả sĩ quan đều phải trình diện để tập trung học cải tạo trong 10
ngày. Tất cả anh em sĩ quan bên ngoài đã trình diện và đã bị gom về nhốt ở khám
lớn. Chúng tôi giờ nầy còn bên ngoài và
được hứa như vậy kể ra thì cũng may hơn anh em ngoài kia.
Chương-8
CHƯƠNG
8
Sau khi chính phủ miền Nam sụp đổ, chính
quyền “Cách Mạng” ra đời, ba nói với má: “Chính quyền mới chắc cũng cho dân buôn bán...”. Nói là nói vậy chớ
ba vẫn lo lo chuyện gì đó rất mơ hồ. Sau hơn tuần lễ buôn bán, ba thu gom mớ
tiền lên Chợ Lớn trả cho các mớn nợ mà ba thiếu trong kỳ mua lần trước. Các chủ
tiệm nói: “Nị đem tiền
về đi, không cần phải trả, tiền của ngộ
còn nhiều không biết giấu đâu đây!”. Với tính cố
hữu chữ tín là trên hết ba dúi tiền cho họ, có nơi lấy có nơi nói: “Nị đem về đi! ".
BẤM ĐỌC TIẾP
Chương-9
CHƯƠNG
9
Sau hơn 1 năm về
quê vợ trong hoàn cảnh cũng không khá gì, nhưng thấy thư thái tâm hồn được đôi
chút…Nghĩ đến mấy đứa con nên có cuộc sống sinh động hơn vì ở đây chúng chỉ
quanh quẩn với cái mương đất, cây vườn, con gà, con vịt… và một ngày nào đó chúng
phải đi học…Tôi bàn tính với vợ tôi là phải quay về chợ sống. Tôi lại trồi về
Trà Cú lại tiếp tục làm nghề xe đò.
Vì cuộc sống, tôi phải bương chảy
tháng ngày với cái nghề bất đắc vỉ. Ba tôi nhìn hai thằng con trai lớn của tôi
lúc đó đứa lên 5, lên 6 và nói với tôi: “Con
phải lo…một ngày nào đó hai thằng nhỏ lớn trong cái xứ nầy thì không khá nỗi đâu
con ơi! Ba nhắc khéo tôi phải lo bằng mọi cách để đi nước ngoài…Vượt Biển!
Chỉ có con đường đó chứ còn con đường nào khác.Tôi chần chừ mãi vì sợ đi không
thành, bị bắt lại thì còn khổ hơn.Tôi nấn ná. Ba tôi lén lo cho vợ con tôi đi
vài chuyến mà không thành. Có chuyến chung tiền rồi bị họ quịt, có chuyến vừa
đổ bến thì bị lộ. May mà vợ con tôi đều thoát hiễm được.Tôi ít ở nhà vì các
chuyến xe xuôi ngược ít ghé lại nhà nên tôi nào biết. Đến một ngày xe đậu ở Trà
Vinh để sửa chửa.Vợ tôi đưa ba đứa con về bên nhà ngoại chúng ở Chợ Lách. Đêm
ngủ lại ở Trà Vinh lúc chạng vạng tối có người tới nhà báo cho ba tôi chuyến đi
mà ba đã đặt cọc trước cho vợ tôi và ba đứa con tôi đi. Tôi đang nằm trên lầu, ba
bước lại gần tôi và nói:
Chương-10
CHƯƠNG
10
Đứa em rể là người
đứng ra bảo trợ cho gia đình tôi ra đón gia đình chúng tôi ở phi trường San-Francisco.
Sau khi làm một vài giấy tờ , chúng tôi được đúa em rể đua ra ngoài bãi đâu xe.
Tôi nhìn bao quát những ngôi nhà cao nhiều tần trên những con đồi cao, những khối
nhà trán lệ cao sừng sửng. Tôi thực sự đứng trên một đất nước mà rước đây tôi
nghĩ dể gì mà đến được. Chúng tôi ngồi trên chiếc xe chạy trên đường với dòng
xe tấp nập. Cái không khí ồn ào nhưng thật sự rất bình yên, trật tự. Cả gia đình
chúng tôi cùng nhìn đất nước Mỹ qua khung cửa xe trong dòng xe như không ngớt
trên các nẻo đường. Đêm đầu tiên ngủ trên chiếc nệm dầy êm ả, với sự tỉnh lặng
bao quanh, không có tiếng chó sủa, không nghe tiếng gà gáy vào khuya, không
nghe những tiếng động khua của lối xóm. Cái êm ả trong giấc ngủ chập chờn, có lúc
sâu thẫm với cơn mơ động nảo bởi những ký ức thãm sầu hằng sâu trong tâm thức.
Buổi sáng thức dậy.Tôi thấy mình thật sự ở một cảnh giới bình yên và một tương
lai tốt đẹp cho đời tôi và các con tôi .Chúng tôi thật sự thoát mọi vòng kềm tỏa
và sự phân biệt đối xử của những con người chiến thắng rất tình cờ của thế trận.
Xin cám ơn Trời Phật. Xin cám ơn Đấng Thiên Liêng đã cứu rổi đời tôi và gia đình
tôi.
BẤM ĐỌC TIẾP
Wednesday, September 14, 2016
Chương-11
Chương 11
Đời sống đã ổn định các con tôi có gia
đình. Mỗi đứa tách riêng một căn nhà. Vợ chồng chúng tôi vui mừng đón từng đứa
cháu nội, ngoại ra đời. Đứa con Út thì vào đại học. Tuổi già lại đến. Hai mái đầu
vợ chồng muối bạc mỗi năm càng nhiều. Sức còn…tôi lẻo đẻo theo cơm áo. Tuổi thất
thâp cổ lai hi mà ngày ngày vẫn còn cặm cuội với mưu sinh…. Vợ chồng nhắc nhớ
nhau …: “Thôi cứ nghỉ“Đi Cày” …dành phần
còn lại của cuộc đời để nghỉ ngơi và đi đó đây….cứ chần chừ hoài, đến khi xụm bà
chè…còn đi đâu được”. Nhưng tôi thực
sự bắt đầu dừng lại cũng quá tuổi 72… Khi thực sự không còn đi làm nữa, tôi thấy
ngày tháng như dư ra…Tôi dành khoảng dư nầy cho những dự kiến sẽ có một vài
chuyến đi xa. Chưa thực hiện được, tôi dành thời gian ở nhà chăm sóc khu vườn
sau nhà và ngồi vào bàn lâu hơn để viết cho xong tập hồi ký và tập thơ, coi như
là những dòng cuối chữ nghĩa mà tôi muốn ghi lại cho người thân và con cháu
trong gia đình.Tôi thỏa mản với lòng mong ước của mình và sẽ chờ ngày ra đi ......ngày
nào đó sẽ trở về với cát bụi…?
NHỮNG ĐOẢN VĂN RỜI
MỘT MÌNH
Từ ngày bà xã tui xách gói đi ngủ
riêng tới giờ …tôi cảm thấy mình thoải mái hơn. Chẵng
là vì, khi lớn tuổi lúc trở trời trở gió mình mẩy ê ẫm, xương cốt hết đau khớp
nầy, chạy qua khớp khác. Đêm ngủ chung giường với bà xã nhiều khi lấy tay đấm
chồ nầy, bóp chổ khác trên cơ thể mình, hoặc xoay trở lặn lộn cho đở mõi…Bà xã
tức mình càu nhàu “Cái ông nầy làm gì mà
rục rịch sáng đêm làm sao người ta ngủ được!”.Tránh lời rên rỉ của bà xã…tôi
cố gắng trân mình chịu đau hoặc trở mình nhè nhẹ. Nhưng làm sao khỏi nhúc nhích
đôi chút được…!Mặc dù tôi đã mua chiếc nệm theo quảng cáo: Ông
nhúc nhich–bà nằm yên. Bà xã của tôi vẫn phàn nàn vì sự
lăn trở của tôi.Tôi hơi quạu bởi vì mình cố gắng chịu đựng cái thân thể bất
tuân như ý rồi mà còn bị cằn nhằn hoài. Tôi nói: “Tại bà khó ngủ chứ đâu phải tại tôi…hồi nẫm đôi khi ngủ say sưa bà còn ngáy
khò kho.Tui có nói gì bà đâu? Vợ tôi nói: Hồi đó khác,bi giờ nầy khác…!Tôi chịu lép vế nằm làm thinh.
Subscribe to:
Comments (Atom)
