DỌN NHÀ VÀ CÔNG VIỆC MỚI
Ngày rời San
Jose, tôi có nhiều cảm xúc.
Nơi này đã chứng
kiến một đoạn đời quan trọng của gia đình tôi.
Từ những ngày đầu
tiên chân ướt chân ráo đến Mỹ, không biết tiếng Anh, không biết ngày mai sẽ làm
gì…
Tôi đã đi cắt cỏ.
Làm trong chợ Á
Đông.
Làm vườn.
Làm khô bò.
Rồi lần lượt bước
vào những hãng điện tử.
Cũng tại vùng đất
này, vợ chồng tôi đã cặm cụi nuôi các con ăn học.
Tại đây, chúng
tôi mua được căn Mobile Home đầu tiên.
Rồi căn nhà bốn
phòng ngủ.
Các con lần lượt
vào đại học, ra trường.
Thằng út cũng
sinh ra trên đất Mỹ.
Bao nhiêu vui buồn
của những năm tháng đầu đời tha hương đều nằm lại nơi này.
Bây giờ phải rời
đi.
Tôi biết mình
không rời San Jose vì thất bại.
Chỉ là cuộc sống
buộc mình phải tìm một con đường khác.
Đến Sacramento,
chúng tôi dùng phần lớn số tiền có được để mua nhà, chỉ giữ lại một khoản làm
chi phí sinh hoạt.
Mỗi tháng còn phải
trả khoảng sáu trăm đô cho ngân hàng, cộng thêm điện nước, ăn uống và các khoản
chi tiêu khác.
Tôi ngồi tính đi
tính lại.
Nếu chưa tìm được
việc ngay, số tiền còn lại có thể giúp gia đình cầm cự khoảng một năm.
Trong một năm ấy,
cả nhà phải tìm được đường sống mới.
Đứa con trai thứ
hai đã có gia đình nên vẫn ở lại San Jose. Lúc này nó chuyển sang nghề hớt tóc.
Nó nói với vợ chồng
tôi:
— Nghề hớt tóc
coi vậy mà kiếm tiền còn khá hơn hồi đi làm hãng.
Tôi nghe con
nói, vừa vui vừa nghĩ:
Ở Mỹ, có lẽ điều
quan trọng không phải mình làm nghề gì.
Miễn là một nghề
lương thiện, có thể tự nuôi sống mình và gia đình, thì nghề nào cũng đáng quý.
Sau khoảng hai
tháng, nhà cửa ở Sacramento tạm ổn định.
Trong gia đình,
vợ tôi bao giờ cũng là người nhanh nhẹn và xông xáo hơn tôi.
Chỉ vài tuần
sau, bà đã xin được việc tại một tiệm làm móng.
Còn tôi thì khó
khăn hơn.
Mấy tháng sau,
tôi mới tìm được việc phụ bếp tại một nhà hàng Việt Nam.
Tôi vốn đã có
vài kinh nghiệm không mấy vui khi làm thuê cho người Việt trong những ngày đầu
mới sang Mỹ, nên cũng hơi ngại.
Nhưng lúc ấy
đang cần việc.
Tôi nghĩ:
“Thôi
thì làm tạm. Có việc vẫn hơn ngồi nhà. Trong lúc làm mình tiếp tục tìm chỗ
khác.”
Tôi vào làm.
Và quả thật, chỉ
hơn một tháng tôi đã thấy mình không thể tiếp tục.
Mỗi ngày làm gần
mười một tiếng, công việc tất bật, nhưng tiền công chưa đến bốn đô một giờ.
Tôi nghĩ:
— Không được.
Mình phải tìm việc khác.
Tôi nghỉ.
Vài tuần sau,
người agent từng giúp lo giấy tờ mua nhà giới thiệu tôi với một manager người
Việt tại một công ty nhỏ chuyên làm nền gạch và nhà bếp cho những căn nhà mới
xây.
Lúc ấy
Sacramento đang phát triển mạnh về xây dựng nhà ở.
Tôi lại thử.
Nhóm thợ phần lớn
là người Việt. Tôi làm phụ, ai cần gì thì giúp việc đó.
Công việc chính
của tôi là khuân gạch và vật liệu cho thợ.
Những căn nhà
hai tầng khiến công việc càng nặng.
Từng thùng gạch
phải khiêng lên cầu thang.
Lên.
Xuống.
Rồi lại lên.
Ngày này sang
ngày khác.
Tôi đã không còn
trẻ.
Ráng được khoảng
hai tháng, tôi thấy cơ thể không chịu nổi nữa.
Tôi tự nhủ:
“Không
thể vì kiếm vài đồng mà đánh đổi sức khỏe.”
Thế là tôi lại
nghỉ.
Một lần nữa, tôi
lên xe chạy khắp nơi tìm những bảng thông báo tuyển người.
Trước khi chuyển
lên Sacramento, tôi đã nghe nhiều người quen kể về nghề giao báo.
Một anh bạn nói:
— Tao với vợ tao
có một round gần hai trăm tờ. Hai đứa đi từ ba, bốn giờ sáng đến sáu giờ là
xong. Mỗi tháng cũng được hơn hai ngàn, chưa kể tiền tip.
Nghe cũng hấp dẫn.
Hơn nữa, trước
khi dọn nhà, tôi đã mua sẵn một chiếc xe truck, nghĩ rằng nếu cần thì có thể
dùng để đi giao báo.
Tôi tự nhủ:
“Thử
coi. Biết đâu nghề này hợp với mình.”
Qua lời giới thiệu
của người bạn, tôi đến gặp manager phụ trách giao báo.
Ông có dáng người
Á Đông nhưng nói hoàn toàn bằng tiếng Anh.
Sau khi hỏi tôi
vài câu, ông giao cho tôi một round, tức một khu vực
giao báo, kèm theo bản đồ.
Ông hỏi:
— Ông từng làm
nghề này chưa?
Tôi nói:
— Chưa.
Ông nhìn tôi một
lúc rồi bảo:
— Round này hơi
khó đối với người mới. Nhưng làm một thời gian rồi sẽ quen.
Tôi cười:
— OK! Tôi sẽ cố
gắng.
Ba giờ sáng hôm
sau, tôi có mặt tại điểm nhận báo.
Một thanh niên
Việt Nam còn khá trẻ đang chờ tôi.
Chú nói:
— Round này của
cháu. Bây giờ cháu tìm được việc khác rồi nên nghỉ. Cháu sẽ train cho chú vài
hôm, sau đó chú tự làm.
Tôi nhớ ngay lời
người bạn từng cảnh báo:
— Mấy cái round
người ta bỏ thường không ngon đâu. Hoặc nhiều chung cư, hoặc nhà cửa nằm rải
rác, chạy cực lắm.
Nhưng đã tới rồi
thì cứ thử.
Hai chú cháu ngồi
xếp báo, cuộn lại và buộc thành từng bó.
Khoảng nửa giờ
sau, chúng tôi chất báo lên xe rồi bắt đầu đi.
Xe chạy chừng mười
phút thì quẹo vào một khu chung cư.
Trời còn tối mịt.
Người thanh niên
chạy xe vào một góc khuất rồi kéo ra một chiếc xe đẩy hàng giống loại thường thấy
ở siêu thị.
Chú nói:
— Cháu giấu nó ở
đây để chở báo.
Nói xong, chú chất
một đống báo lên xe rồi bắt đầu đẩy đi.
Tôi chạy theo.
Chú đi nhanh như
chạy.
Tay chụp tờ báo.
Tay quăng.
Nhà dưới thì
quăng xuống.
Nhà trên lầu thì
phải đưa lên.
Hết dãy này sang
dãy khác.
Tôi chạy theo
phía sau muốn hụt hơi.
Trời tối lù mù,
tôi chẳng hiểu làm sao chú nhớ nổi.
Tôi hỏi:
— Tối như vầy,
làm sao chú biết nhà nào mua báo, nhà nào không?
Chú vừa đi vừa
đáp:
— Phải nhớ đó
chú ơi!
Tôi nghe mà phát
hoảng.
Chú nói thêm:
— Không những nhớ
số nhà đâu. Còn phải nhớ nhà nào mới order, nhà nào đã cancel nữa.
Tôi nhìn đống
báo.
Rồi nhìn những
dãy chung cư chằng chịt trước mặt.
Trong đầu chỉ có
một câu:
“Trời
đất ơi! Vài trăm tờ báo thế này mà phải giao xong trước bảy giờ sáng, làm sao
tôi nhớ nổi?”
Tôi cố chạy theo
thêm vài khu.
Mồ hôi bắt đầu
chảy xuống mặt.
Mắt tôi đã lớn
tuổi, phải đeo kính. Mồ hôi đọng trên tròng kính làm mọi thứ trước mắt càng mờ
hơn.
Trong khi đó, đường
trong khu chung cư cứ ngoằn ngoèo.
Phải nhìn số
nhà.
Phải nhớ nhà nào
nhận báo.
Phải nhớ nhà nào
đã ngưng.
Lúc thì chạy dưới
đất.
Lúc phải lên cầu
thang.
Mỗi cuộn báo đâu
có nhẹ, nhất là báo cuối tuần còn kèm theo một đống quảng cáo.
Tôi bắt đầu thở
không ra hơi.
Cuối cùng, tôi
nói:
— Thôi chú ơi.
Tôi thấy tôi làm nghề này không nổi rồi. Cho tôi về ngang đây đi.
Chú thanh niên
cười:
— Mới đầu ai
cũng vậy. Vài ngày là quen thôi chú!
Tôi lắc đầu:
— Không. Tôi biết
sức mình. Tôi không làm được.
Lần này tôi quyết
thật.
Tôi quay lưng đi
bộ về chỗ đậu xe.
Nhưng giữa đêm tối,
trong một khu chung cư xa lạ, tìm được đường về chiếc xe của mình cũng chẳng dễ.
Tôi đi vòng tới
vòng lui hơn hai mươi phút mới thấy xe.
Ngồi vào ghế,
đóng cửa lại, tôi thở phào.
Rồi tự nói một
mình:
“Đúng
là đâu có nghề nào dễ ăn!”
Tôi bật máy xe,
lái về nhà.
Trời vẫn còn tối.
Một nghề mới của
tôi trên đất Mỹ bắt đầu lúc ba giờ sáng...
và kết thúc chỉ
vài giờ sau đó.
No comments:
Post a Comment