NHỮNG NĂM THÁNG
SAU CÙNG CỦA ĐỜI MƯU SINH
Cuộc sống rồi
cũng không phụ người chịu khó.
Sau gần một năm,
đứa con trai lớn của tôi tạm tìm được việc làm tại một trường tiểu học. Công việc
ấy không đúng với ngành nó đã học, nhưng trong lúc kinh tế còn khó khăn, có việc
làm đã là điều đáng mừng.
Sau gần hai năm
làm công việc bất đắc dĩ ấy, cuối cùng nó cũng tìm được một việc đúng với ngành
học, với mức lương khởi đầu hơn bốn mươi lăm ngàn đô một năm.
Ngày nghe con
báo tin, tôi mừng lắm.
Không hẳn vì số
tiền nó sẽ kiếm được, mà vì tôi biết con mình cuối cùng đã tìm lại được con đường
mà nó từng bỏ công học hành bao nhiêu năm.
Đứa con gái, sau
một thời gian theo bạn sang Houston làm nghề nail, cũng trở về Sacramento và
xin được việc tại một chi nhánh ngân hàng gần nhà.
Qua năm tháng,
có thêm kinh nghiệm, rồi sau vài lần thay đổi công việc, lương hướng của nó
cũng dần khá hơn.
Đứa con trai thứ
ba vẫn ở San Jose và chuyển sang nghề hớt tóc.
Mỗi đứa một nghề.
Mỗi đứa một con
đường.
Làm cha mẹ, đến
lúc ấy tôi không còn mong gì hơn là thấy các con có thể tự đứng trên đôi chân của
mình.
Còn tôi, sau bao
lần thay đổi công việc, cuối cùng xin được vào làm công việc tạp dịch tại
Walmart.
Vợ tôi vẫn tiếp
tục với nghề làm móng, dù qua năm tháng cũng thay đổi nhiều tiệm.
Vậy là sau một
thời gian dài chạy vạy tìm công ăn việc làm kể từ ngày rời San Jose, gia đình
chúng tôi lại tạm ổn định.
Không giàu có.
Không dư dả gì
nhiều.
Nhưng mỗi người
đều có việc.
Mỗi sáng thức dậy
biết mình phải đi đâu, làm gì.
Chiều tối lại trở
về căn nhà của mình.
Đối với một gia
đình từng bao lần bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng, như thế đã là điều đáng
quý.
Rồi năm tháng cứ
lặng lẽ trôi.
Các con tôi lần
lượt lập gia đình.
Từng đứa rời khỏi
mái nhà cha mẹ để xây dựng một mái ấm riêng.
Căn nhà ngày trước
lúc nào cũng đầy tiếng con cái, dần dần vắng đi.
Nhưng rồi những
khoảng trống ấy lại được lấp đầy bằng tiếng cười của những đứa cháu nội, cháu
ngoại lần lượt chào đời.
Mỗi lần có thêm
một đứa cháu, vợ chồng tôi lại vui.
Tôi nhìn những đứa
trẻ sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ, đôi khi chợt nghĩ đến một hành trình thật
dài của gia đình mình.
Từ quê nhà Việt
Nam...
qua những năm
tháng lưu lạc...
rồi đến những
ngày đầu bỡ ngỡ trên đất Mỹ...
và bây giờ là một
thế hệ mới đang lớn lên bình yên nơi đây.
Đứa con út cũng
vào đại học.
Đến lúc ấy, tôi
mới chợt nhận ra:
Mình
già rồi.
Mái tóc hai vợ
chồng ngày một bạc thêm.
Các con đã lớn.
Các cháu đã ra đời.
Vậy mà tôi vẫn
còn lẽo đẽo theo chuyện cơm áo.
Người xưa nói:
“Thất
thập cổ lai hy.”
Qua tuổi bảy
mươi mà ngày ngày tôi vẫn còn cặm cụi đi làm.
Có lúc hai vợ chồng
ngồi với nhau, bà nói:
— Thôi, nghỉ “đi
cày” đi ông. Còn được bao nhiêu năm nữa đâu. Dành chút thời gian đi đây đi đó.
Cứ chần chừ hoài, đến lúc xụm bà chè rồi thì còn đi đâu được nữa!
Tôi nghe thì cười.
— Ừ, rồi nghỉ.
Nhưng cái chữ “rồi” ấy cứ kéo dài hết năm này sang
năm khác.
Có lẽ người đã
quen lao động cả đời thì chuyện dừng lại cũng không dễ.
Đi làm cực thì
than mệt.
Nhưng nghỉ ở nhà
lại thấy nhớ công việc.
Cứ thế, tôi chần
chừ mãi.
Đến khi thật sự
dừng lại, tôi đã ngoài bảy mươi hai tuổi.
Ngày không còn
phải thức dậy để đi làm nữa, tôi bỗng thấy thời gian dài ra.
Buổi sáng không
còn vội.
Không còn nhìn đồng
hồ.
Không còn nghĩ
hôm nay mình phải vào ca lúc mấy giờ.
Ngày tháng như bỗng
dư ra một khoảng rất lớn.
Ban đầu tôi
nghĩ:
“Thôi,
bây giờ mình đi chơi.”
Tôi dự tính sẽ
cùng vợ thực hiện vài chuyến đi xa. Cả đời đã lo cho con cái, lo nhà cửa, lo
công ăn việc làm, bây giờ phải dành chút thời gian cho mình.
Nhưng những chuyến
đi dự tính ấy chưa thực hiện được ngay.
Tôi ở nhà nhiều
hơn.
Sáng ra chăm sóc
mấy cây trong khu vườn sau nhà.
Tỉa một cành
cây.
Tưới một luống
hoa.
Nhặt vài chiếc lá
rụng.
Những công việc
nhỏ bé ấy bỗng trở thành thú vui của tuổi già.
Và rồi tôi lại
ngồi vào bàn.
Trước mặt không
còn là những bài học ESL năm nào.
Không còn những
sách vở kỹ thuật.
Không còn những
bảng mạch điện tử hay những chiếc máy trong hãng.
Trước mặt tôi
bây giờ là trang giấy.
Và những ký ức.
Tôi bắt đầu ngồi
lâu hơn bên bàn viết.
Những chuyện cũ
cứ lần lượt trở về.
Quê nhà.
Cha mẹ.
Những năm tháng
tuổi thơ.
Những người đã
đi qua đời mình.
Những vui buồn của
một kiếp người.
Tôi viết cho
xong những truyện ngắn còn dang dở.
Viết lại những
đoạn hồi ký.
Làm thêm vài tập
thơ.
Và rồi tôi lại
muốn viết về miệt giồng Trà Vinh, nơi mình đã sinh ra và lớn lên.
Càng già, con
người ta dường như càng nhớ về nơi mình bắt đầu.
Đi càng xa lại
càng nhớ con đường cũ.
Sống càng lâu
nơi đất khách lại càng nhớ mùi đất quê nhà.
Tôi muốn ghi lại
những gì mình còn nhớ về vùng đất ấy, về con người, phong tục, nếp sống và những
điều bình dị mà thời gian đang dần mang đi.
Không phải để
làm một điều gì lớn lao.
Tôi chỉ nghĩ rằng
mình đã sống một đời khá dài.
Đã nhìn thấy nhiều
đổi thay.
Nếu những điều
còn nằm trong trí nhớ không được viết xuống, rồi một ngày tôi ra đi, chúng cũng
sẽ theo tôi mà mất.
Vì vậy, tôi viết.
Viết cho mình.
Viết cho người
thân.
Viết cho con
cháu.
Và viết cho một
quê hương mà dù đã xa mấy chục năm, tôi vẫn chưa bao giờ thật sự rời khỏi.
Bây giờ ngồi
nhìn lại, tôi thấy đời mình đã đi qua biết bao khúc quanh.
Ngày mới đặt
chân đến Mỹ, tôi từng đứng dưới trời đông chờ xe buýt, bụng đói cồn cào, nhìn
người ta dìu nhau bước vào nhà hàng sáng đèn mà nước mắt chảy xuống.
Tôi từng cầm cây
cào đi làm cỏ.
Từng chui vào
phòng đông lạnh trong chợ.
Từng khiêng những
cuộn cỏ nặng trĩu.
Từng học từng chữ
tiếng Anh vào ban đêm.
Từng đứng trên
dây chuyền sản xuất.
Từng đi từ hãng
này sang hãng khác.
Từng mua chiếc
xe cũ bảy trăm đô bằng tiền trả dần.
Rồi Mobile Home.
Rồi căn nhà đầu
tiên.
Rồi nhìn các con
lần lượt bước vào đại học, ra trường, đi làm, lập gia đình.
Có lúc tưởng đã
yên thì lại mất việc.
Có lúc tưởng đã
đứng vững thì lại phải dọn nhà và bắt đầu lại.
Nhưng rồi mọi
chuyện cũng qua.
Tôi không nghĩ
cuộc đời mình là một câu chuyện đặc biệt.
Có lẽ hàng trăm
ngàn gia đình người Việt đến Mỹ trong những năm tháng ấy cũng đã từng trải qua
những câu chuyện tương tự.
Mỗi người một
hoàn cảnh.
Mỗi người một nỗi
buồn.
Mỗi người một
cách bắt đầu.
Nhưng có một điều
giống nhau:
Đã chọn sống thì phải bước tới.
Tôi đã bước như
thế suốt một đời.
Có lúc nhanh.
Có lúc chậm.
Có lúc mệt quá
muốn ngồi xuống.
Nhưng rồi lại đứng
lên mà đi.
Bây giờ, khi những
ngày bươn chải đã ở phía sau, tôi không còn mong cầu gì nhiều.
Các con đã trưởng
thành.
Mỗi đứa đã có
gia đình và cuộc sống riêng.
Những đứa cháu nội,
cháu ngoại lần lượt lớn lên.
Tôi có một mái
nhà để trở về.
Có khu vườn nhỏ
để chăm sóc.
Và có một chiếc
bàn để mỗi ngày ngồi xuống viết lại những gì mình còn nhớ.
Thế là đủ.
Có những buổi
chiều, tôi ngồi một mình trước trang giấy.
Ngoài cửa sổ, nắng
California nhạt dần.
Tôi chợt nghĩ đến
ba má.
Nghĩ đến quê nhà
Trà Vinh.
Nghĩ đến những
người đã từng có mặt trong cuộc đời mình nhưng nay không còn nữa.
Rồi tôi nhìn lại
những trang giấy đang viết dở trước mặt.
Tôi hiểu rằng
mình đang đi về đoạn cuối của một hành trình.
Ngày nào đó, tôi
cũng sẽ trở về với cát bụi như tất cả mọi người.
Nhưng trước ngày
ấy, tôi còn muốn viết thêm một chút.
Ghi lại thêm một
chút.
Bởi đời người rồi
sẽ qua.
Nhà cửa rồi cũng
sang tay.
Tiền bạc rồi
cũng để lại.
Chỉ mong những
dòng chữ này còn ở lại đâu đó, để một ngày nào đó con cháu mở ra đọc và biết rằng:
Cha
ông chúng đã từng có một quê hương.
Đã từng đi qua những năm tháng gian nan.
Đã từng bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng.
Và đã cố gắng sống trọn một đời để dựng nên mái ấm cho những thế hệ đi
sau.
Nếu làm được như
vậy, tôi nghĩ mình đã mãn nguyện.
Phần còn lại của
cuộc đời, tôi xin dành cho những trang viết, cho những kỷ niệm và cho quê hương
vẫn còn nguyên vẹn trong lòng mình.
Rồi một ngày nào
đó...
khi phải trở về
với cát bụi,
tôi
cũng có thể thanh thản mà đi.
No comments:
Post a Comment