SỰ RA ĐI CỦA NGƯỜI VỢ THƯƠNG YÊU
Đời
người có những mất mát, khi chưa trải qua, mình tưởng rồi thời gian sẽ làm cho
nguôi ngoai. Nhưng đến khi chính mình đi qua mới hiểu: có những nỗi đau thời
gian chỉ làm cho ta quen sống cùng nó, chứ không bao giờ thật sự xóa được.
Vợ
chồng tôi cưới nhau năm 1973.
Ngày
ấy chúng tôi cũng như bao đôi vợ chồng trẻ khác, bước vào cuộc sống chung với
biết bao hy vọng. Chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ nghĩ đơn giản rằng đã
thành vợ thành chồng thì từ nay cùng nhau gây dựng một mái gia đình, sinh con,
nuôi con và nắm tay nhau đi hết cuộc đời.
Nhưng
cuộc sống vợ chồng yên ổn chưa được bao lâu thì biến cố năm 1975 xảy đến.
Vì
tôi là sĩ quan của chế độ cũ nên phải đi cải tạo.
Từ
đó, gánh nặng gia đình gần như đặt cả lên vai vợ tôi.
Tôi
ra đi, để lại bà với ba đứa con còn nhỏ.
Bây
giờ ngồi nhớ lại những năm tháng ấy, điều khiến tôi thương bà nhất không phải
chỉ vì bà là vợ tôi, mà bởi tôi hiểu trong những ngày tôi vắng nhà, bà đã phải
thay tôi gánh lấy tất cả.
Một
người đàn bà với ba đứa con thơ.
Cơm
áo.
Bệnh
đau.
Những
bữa đói no.
Những
lúc con khóc.
Những
đêm con bệnh.
Những
khi trong nhà thiếu trước hụt sau.
Bao
nhiêu chuyện lớn nhỏ của một gia đình đáng lẽ phải có hai vợ chồng cùng lo, bà
phải một mình đứng ra cáng đáng.
Tôi
không có mặt ở đó để chia sẻ với bà.
Có
lẽ có những đêm sau khi ba đứa nhỏ đã ngủ, bà mới có một chút thời gian ngồi lại
với chính mình. Bà có buồn không? Có tủi thân không? Có lo cho chồng, lo cho
tương lai của các con không?
Tôi
nghĩ chắc là có.
Nhưng
sáng hôm sau bà vẫn phải đứng dậy.
Vẫn
phải lo cho ba đứa nhỏ có cái ăn.
Vẫn
phải sống.
Vẫn
phải chờ.
Người
ta thường nói đến tình nghĩa vợ chồng trong những ngày sung túc. Nhưng với tôi,
nghĩa vợ chồng thật sự được nhìn thấy rõ nhất chính trong những năm tháng gian
nan ấy.
Khi
người chồng không còn ở nhà, người vợ vẫn thay chồng giữ lấy gia đình.
Khi
tương lai chưa biết sẽ đi về đâu, bà vẫn giữ ba đứa con bên mình, nuôi chúng lớn
lên và chờ ngày gia đình lại được đoàn tụ.
Có
những hy sinh trong đời không cần nói thành lời.
Ngày
ấy có lẽ bà cũng chẳng nghĩ mình đang hy sinh.
Bà
chỉ nghĩ một điều rất đơn giản:
Đó
là chồng mình.
Đó
là con mình.
Đó
là gia đình mình.
Thì
mình phải lo.
Nhưng
chính những điều tưởng như đơn giản ấy, càng về già tôi càng thấy lớn lao.
Rồi
những năm tháng khó khăn cũng lần lượt đi qua.
Đến
năm 1989, gia đình chúng tôi được sang Mỹ theo diện chính trị.
Bước
chân xuống một đất nước xa lạ, chúng tôi gần như phải bắt đầu lại cuộc đời từ đầu.
Lại
một lần nữa, hai vợ chồng chỉ có hai bàn tay trắng.
Tuổi
đã không còn trẻ như ngày mới cưới. Sau lưng là biết bao biến cố. Trước mặt lại
là một đất nước mới, ngôn ngữ mới, cách sống mới và biết bao điều phải học lại
từ đầu.
Nhưng
ít nhất lần này chúng tôi có nhau.
Và
các con ở bên cạnh.
Chừng
ấy đã là một niềm an ủi rất lớn.
Chúng
tôi bắt đầu lại.
Không
ngại việc.
Không
ngại khó.
Ai
từng đến một đất nước xa lạ với hai bàn tay trắng mới hiểu hai chữ “làm lại” nặng
đến chừng nào.
Làm
lại không phải chỉ là tìm một công việc.
Mà
gần như phải học lại cả cách sống.
Phải
tìm cách đứng vững.
Phải
lo chỗ ở.
Phải
lo cho con cái.
Phải
dành dụm từng đồng để ngày mai khá hơn hôm nay một chút.
Có
những thứ đối với người khác rất bình thường nhưng đối với một gia đình mới đặt
chân đến Mỹ lúc ấy lại là cả một cố gắng.
Hai
vợ chồng cứ thế mà làm.
Mệt
thì nghỉ một chút rồi lại đi tiếp.
Khó
khăn thì cùng nhau tính.
Thiếu
thốn thì cùng nhau chịu.
Chúng
tôi không có con đường nào khác ngoài việc cố gắng.
Và
rồi năm tháng không phụ lòng người.
Từng
chút một, cuộc sống bắt đầu ổn định.
Các
con lớn lên.
Gia
đình dần có được những thứ mà ngày mới sang Mỹ chúng tôi chưa dám nghĩ tới.
Rồi
chúng tôi có căn nhà của mình.
Trong
căn nhà ấy có biết bao nhiêu công sức của hai vợ chồng.
Mỗi
món đồ mua về, mỗi góc nhà được sửa sang, mỗi thứ chúng tôi có được đều là kết
quả của những năm tháng cùng nhau chịu cực.
Có
lúc tôi nhìn lại và nghĩ:
Vậy
là cuối cùng vợ chồng mình cũng qua được hết rồi.
Từ
ngày cưới nhau năm 1973, rồi biến cố 1975, những năm tôi đi cải tạo để bà một
mình nuôi ba con nhỏ, rồi đến năm 1989 sang Mỹ làm lại cuộc đời từ hai bàn tay
trắng...
Bao
nhiêu sóng gió cũng đã đi qua.
Con
cái đã trưởng thành.
Nhà
cửa đã có.
Cuộc
sống đã ổn định.
Tuổi
hai vợ chồng cũng đã về chiều.
Tôi
nghĩ từ nay chẳng cần gì hơn nữa.
Thôi
thì những năm còn lại, hai vợ chồng cứ bình yên mà sống bên nhau.
Không
cần giàu thêm.
Không
cần nhà lớn hơn.
Không
cần chạy theo điều gì nữa.
Một
buổi sáng có hai vợ chồng uống cà phê.
Một
bữa cơm chiều có người ngồi đối diện.
Một
đêm đóng cửa căn nhà lại, biết người đã cùng mình trải qua bao nhiêu hoạn nạn vẫn
còn nằm bên cạnh.
Vậy
là đủ.
Tôi
cứ tưởng sau bao nhiêu thử thách, cuộc đời cuối cùng cũng cho vợ chồng tôi một
đoạn đường bình yên.
Nhưng
không ngờ, chính khi mọi thứ vừa yên ổn thì bà ngã bệnh.
Ban
đầu tôi vẫn hy vọng.
Tôi
nghĩ chúng tôi đã vượt qua biết bao nhiêu chuyện rồi thì lần này cũng sẽ vượt
qua.
Ngày
trước nghèo khó còn vượt qua được.
Cảnh
chia lìa còn vượt qua được.
Hai
bàn tay trắng nơi đất khách còn làm lại được cuộc đời.
Thì
một cơn bệnh, tôi cũng mong vợ chồng mình sẽ cùng nhau vượt qua.
Nhưng
lần này chúng tôi không thắng được.
Bệnh
tình của bà ngày một nặng.
Và
rồi bà ra đi.
Người
đàn bà đã cùng tôi đi từ năm 1973, đã một mình nuôi ba đứa con nhỏ trong những
năm tôi vắng nhà, đã cùng tôi sang Mỹ năm 1989 và bắt đầu lại tất cả từ con số
không...
Bà
ra đi đúng vào lúc chúng tôi đã có thể ngồi xuống mà hưởng những ngày bình yên.
Đó
là điều khiến tôi đau nhất.
Nếu
cuộc đời còn nghèo, tôi có thể tiếp tục làm.
Nếu
mất tiền, tôi có thể kiếm lại.
Nếu
mất một căn nhà, tôi có thể cố gắng dựng lại một căn nhà khác.
Nhưng
mất một người đã cùng mình đi qua gần cả cuộc đời thì biết lấy gì tìm lại?
Ngày
bà mất, tôi không chỉ mất một người vợ.
Tôi
mất một người đã biết gần như toàn bộ cuộc đời mình.
Bởi
bà đã có mặt trong chính những năm tháng ấy.
Một
người như thế ra đi, khoảng trống để lại làm sao có thể nhỏ được?
Sau
ngày đưa bà đi, tôi trở về căn nhà hai vợ chồng đã nhọc nhằn tạo dựng.
Mọi
thứ vẫn còn nguyên.
Cái
bàn vẫn đó.
Chiếc
ghế vẫn đó.
Nhà
bếp vẫn còn những vật dụng quen thuộc.
Phòng
ngủ vẫn vậy.
Những
món đồ hai vợ chồng dành dụm mua sắm qua bao nhiêu năm vẫn nằm đúng chỗ.
Căn
nhà mà ngày mới sang Mỹ, hai bàn tay trắng, chúng tôi từng mơ ước có một ngày sẽ
tạo dựng được, bây giờ đã có rồi.
Nhưng
người cùng tôi tạo dựng nó lại không còn.
Tôi
đứng giữa căn nhà ấy mà chợt thấy một điều rất đau lòng:
Chúng tôi
đã có được mọi thứ, nhưng tôi lại mất bà.
Nếu
được chọn lại, có lẽ tôi sẵn lòng trả lại rất nhiều thứ để đổi lấy một buổi chiều
bình thường như ngày trước.
Bà
còn trong bếp.
Tôi
còn nghe tiếng bà đi lại.
Hai
vợ chồng còn có thể ngồi ăn với nhau một bữa cơm.
Chỉ
vậy thôi.
Nhưng
trên đời có những thứ khi đã mất rồi, dù có bao nhiêu tiền cũng không mua lại
được.
Những
năm sau đó, tôi sống một mình trong căn nhà chứa đầy kỷ niệm.
Ngày
trước hai người cùng sống, tôi thấy căn nhà vừa đủ.
Bà
mất rồi, tôi mới thấy nó rộng.
Rộng
bởi tiếng nói của một người đã không còn.
Rộng
bởi chiếc ghế bên kia không có ai ngồi.
Rộng
bởi mỗi tối chỉ có một người tắt đèn.
Có
những buổi chiều tôi ngồi rất lâu, nhìn quanh căn nhà và nhớ lại từng đoạn đời.
Năm
1973, chúng tôi thành vợ thành chồng.
Năm
1975, gia đình chia lìa.
Những
năm tháng bà một mình ôm ba đứa con nhỏ mà sống.
Năm
1989, cả nhà sang Mỹ.
Rồi
hai vợ chồng lại cặm cụi làm ăn.
Từ
không có gì cho đến lúc có một mái nhà.
Từ
những ngày khó khăn cho đến lúc con cái trưởng thành.
Cả
một đời người nằm trong căn nhà ấy.
Vậy
mà cuối cùng chỉ còn mình tôi ngồi nhớ.
Suốt
mấy năm, nỗi buồn cứ âm thầm theo tôi.
Tôi
tìm đến văn chương, thơ phú như một cách để lòng mình có chỗ nương tựa.
Tôi
viết về quê hương.
Viết
về mẹ.
Viết
về tuổi thơ.
Viết
về những người đã đi qua đời mình.
No comments:
Post a Comment