GẦY DỰNG LẠI TỪ
HAI BÀN TAY TRẮNG
Sau khi ba khỏi
bệnh, ba má lại bắt đầu gây dựng cuộc sống từ hai bàn tay trắng.
Ba má vay mượn
thêm tiền của ông Củ để cất tạm một căn nhà nhỏ, cột tre xiêu vẹo. Ba lại lên tỉnh
mua một ít hàng hóa đem về bán tại nhà.
Cơ nghiệp lúc ấy
chẳng có gì đáng kể, chỉ là một túm vải nhỏ bày bán ở căn nhà nằm đầu đường Ngã
Ba.
Nhưng việc buôn
bán không được khấm khá vì nhà ở xa chợ, khách qua lại ít.
Khó khăn chưa
qua thì tai họa khác lại đến.
Chỉ vài tháng
sau, một đêm bọn trộm xông thuốc mê rồi cạy cửa vào nhà. Chúng lấy sạch túm
hàng hóa, chiếc vali nhỏ, một ít tiền và cả đôi bông tai còn lại của má.
Đêm ấy, đứa em
trai nhỏ của tôi chợt thức giấc gọi:
“Ba ơi! Ba ơi!”
Em đòi đi tiểu.
Ba má thức dậy mới hay tất cả gia tài còn lại trong nhà gần như đã mất sạch.
Ba má buồn rầu
suốt cả tháng.
Cơ nghiệp vừa mới
gượng lên được một chút thì lại tiêu tan.
Nhưng ba má
không chịu đầu hàng.
Sau nhiều lần
bàn tính, ba má quyết định bán căn nhà nhỏ ấy để dọn vào gần khu chợ. Ở đó vừa
an toàn hơn, vừa thuận tiện cho việc buôn bán.
Má lại phải vay
thêm tiền của Ý Hai, chị ruột của má, để mua một căn nhà gần chợ.
Buôn bán vốn là
sở trường của ba. Ngoài nghề ấy ra, ba cũng chẳng biết làm gì khác để nuôi một
gia đình ngày càng đông con.
Với chút vốn liếng
còn lại, ba được những người bạn quen giới thiệu với một số chủ tiệm ở Trà Vinh
để mua hàng về bán tại chợ.
Nghe nói ba cũng
là người Hoa, những chủ tiệm ấy có ý giúp đỡ. Khi gặp nhau, ba nói chuyện với họ
bằng tiếng Tiều Châu nên càng tạo được sự gần gũi và tin tưởng.
Họ cho ba mua
hàng chịu.
Ba lấy hàng về
bán, có lời rồi mới trả vốn. Có người còn cho ba gối đầu tiền hàng để tiếp tục
buôn bán.
Nhờ vậy, công việc
làm ăn của ba má dần dần khá lên.
Sau bao nhiêu biến
cố — tản cư, hồi cư, ba bị bắt, gia sản gần như không còn, rồi lại bị trộm lấy
sạch — gia đình tôi cuối cùng cũng bắt đầu đứng vững trở lại.
Không phải nhờ một
vận may nào lớn lao.
Chỉ nhờ hai bàn
tay cần cù của ba má và sự giúp đỡ của những người đã tin tưởng ba trong những
ngày cơ cực nhất.
No comments:
Post a Comment