NGÀY 1 THÁNG 5
Trưa hôm sau,
ngày 1 tháng 5, Thiếu tá Trịnh Văn Tạo đã thay quân phục bằng bộ quần áo dân sự.
Ông lên văn
phòng Bác sĩ Nguyễn Tú Vinh, Giám đốc bệnh viện, để họp.
Sau đó, công việc
bàn giao bắt đầu.
Những lá cờ cũ
được hạ xuống, những lá cờ mới xuất hiện.
Những người của
phía bên kia bắt đầu vào bệnh viện.
Tôi đứng nhìn tất
cả diễn ra trước mắt mà vẫn có cảm giác như mình đang sống trong một giấc mơ.
Mới vài ngày trước,
tôi còn dự tính chuyện phòng thủ bệnh viện.
Mới hôm qua, hơn
ba mươi binh sĩ còn đứng thành hàng trước mặt tôi, súng đạn đầy đủ.
Hôm nay mọi thứ
đã đổi khác.
Nhanh đến mức
tôi chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra với cuộc đời mình.
Tôi nhìn xuống
chiếc áo trắng đang mặc.
Đời lính đã hết.
Nhưng một chặng
đường khác, mà lúc ấy tôi hoàn toàn chưa biết sẽ còn gian nan đến đâu, đang bắt
đầu.
CỞI CHIẾC ÁO
LÍNH
Cởi chiếc áo bao
năm ta làm lính,
Ôi! Bất ngờ như một giấc chiêm bao.
Nghe hơi thở bung trong lồng ngực nhói,
Như ta rơi vào vực thẳm âm sâu.
Ôi! Hồi đó ta mơ
ngày thôi lính,
Cởi áo ra về cuộc sống bình yên.
Sống cuộc sống mơ màng không chiến trận,
Ôm tình yêu giữa nắng ấm triền miên.
Giờ cởi áo bởi
vì ta thua trận,
Khắp thân mình như vết thương bầm.
Không dấu đạn mà cơ hồ rũ liệt,
Khúc quân hành kết thúc nốt âm thầm.
Con chiến mã hí
vang rền miên viễn,
Thôi từ đây sông núi khuất bờm bay.
Dấu chân cũ giờ chìm trong dĩ vãng,
Yên cương buồn rũ bóng chiều nay.
Bọn ta đó, giờ
quây quần thúc thủ,
Trại giam buồn chật ních giọt mồ hôi.
Chỗ nằm hẹp, ngủ nghiêng mình u uất,
Ngược đầu nhau nên đêm chẳng qua rồi.
Hồn trăn trở những
điều không nghĩ được,
Mới hôm qua còn phất phới cờ bay.
Cả đoàn quân còn tiến bước hăng say,
Nay chung cuộc, buông tay rồi súng trận.
Cởi áo lính, giờ
nằm trong ngục tối,
Bọn ta ơi! Hào khí rũ theo ngày.
Lịch sử đã sang trang, sao buồn thế!
Thôi hết rồi... sông núi khuất chiều nay.
No comments:
Post a Comment