TRẬN BÃO NĂM
NHÂM THÌN
Năm Nhâm Thìn
1952, một trận bão lớn đi qua vùng quê tôi.
Mưa gió dữ dội.
Căn nhà cột tre, vách lá của gia đình tôi bị những cơn gió mạnh quật tới quật
lui, đu đưa như muốn bật khỏi mặt đất.
Ba chạy quanh
tìm cây để chống nhà.
Mưa trút xuống
làm người ba ướt sũng. Ba cố dùng những thanh tre chống vào hai cây cột cái,
mong giữ cho căn nhà khỏi xiêu đổ.
Nhưng sức người
không chống nổi sức gió.
Căn nhà bắt đầu
nghiêng.
Ba la cả nhà chạy
ra ngoài.
Giữa trời mưa
gió, má lấy một manh chiếu phủ lên đầu mấy anh em chúng tôi để tạm che mưa.
Tôi đứng nép bên
má, nhìn căn nhà của mình từ từ sụp xuống.
Đối với một đứa
trẻ, căn nhà dù chỉ là cột tre, vách lá cũng là cả một thế giới. Vậy mà chỉ sau
một trận cuồng phong, cái thế giới nhỏ bé ấy gần như nằm rạp xuống trước mắt
mình.
Qua cơn giông,
mưa vẫn còn rả rích.
Ba nhìn quanh
căn nhà bị sập, thấy bên trong vẫn còn một khoảng trống nên cả gia đình tạm
chui vào đó trú qua cơn mưa lạnh.
Gần hai ngày
sau, nhờ bà con hàng xóm đến giúp, căn nhà mới được kéo lên tạm ngay ngắn trở lại.
Ba lại đi tìm
mua thêm tre, đem về chống chỏi cho căn nhà vững hơn.
Năm ấy, gia đình
tôi cơ cực lắm.
Có những lúc
trong nhà không còn củi để nấu cơm. Ba gọi tôi:
“Đi với ba kiếm
củi.”
Hai cha con băng
qua những cánh đồng, tìm những gốc cây khô, những nhánh cây gãy nằm vùi sâu
trong bùn đất. Ba tẽ ra từng khúc, tôi phụ lượm rồi mang về nhà phơi khô làm củi.
Có những bữa cơm
chẳng có gì ngoài muối quẹt và đọt rau.
Vậy mà cả nhà vẫn
ăn.
Thấy mấy đứa bạn
đi câu, chiều chiều xách cá về cho gia đình, tôi cũng kiếm một cây cần rồi ra
mé sông câu cá.
Có hôm tôi câu
được cá, hí hửng mang về nhà, nghĩ bụng phen này mình cũng giúp được ba má một
chút.
Không ngờ má
nhìn thấy lại la:
“Không được đi
câu cá!”
Tôi ngạc nhiên.
Má nói:
“Câu là móc mép,
móc họng cá... tội lắm.”
Rồi má bảo tôi bỏ
cây cần câu và cái giỏ đựng cá đi.
Nhà đang nghèo,
bữa cơm có khi chỉ có muối quẹt với đọt rau, vậy mà má vẫn không muốn con mình
làm đau một con vật để kiếm thêm miếng ăn.
Lúc nhỏ tôi chỉ
biết nghe lời má.
Sau này nghĩ lại,
tôi mới hiểu: giữa những ngày nghèo khó nhất, má vẫn giữ trong lòng một sự
thương xót đối với những sinh vật nhỏ bé quanh mình.
Có lẽ đó cũng là
một trong những bài học mà má đã dạy tôi, không bằng sách vở hay những lời giáo
huấn dài dòng, mà bằng chính cách má sống.
No comments:
Post a Comment