NHÚM TÓC CÒN LẠI
CỦA MÁ
Hơn mười năm
sau, tôi mới có dịp trở lại Việt Nam.
Tôi trở về căn
nhà cũ.
Căn nhà vẫn đó.
Khung giường vẫn
đó.
Cái bàn, chiếc
ghế và những vật dụng quen thuộc vẫn còn nằm ở những chỗ ngày xưa.
Chỉ có ba má là
không còn nữa.
Tôi đi chậm
quanh nhà, nhìn từng nơi, sờ từng vật.
Có lúc tôi tưởng
như ba vẫn còn ngồi đâu đó.
Má vẫn còn lui
cui trong nhà.
Các em tôi vẫn
còn chạy ra chạy vào như những ngày cả gia đình chưa ly tán mỗi người một
phương.
Nhưng tất cả chỉ
còn trong trí nhớ.
Căn nhà im lặng
đến nao lòng.
Tôi ngồi xuống một
mình.
Ở đâu đó trong
góc nhà, một con cắc kè cất tiếng kêu.
“Cắc kè... cắc
kè...”
Tôi bỗng gọi:
“Ba má ơi!”
Không ai trả lời.
Tôi khóc.
Chiếc tủ quần áo
ngày xưa vẫn đặt bên cạnh khung giường của ba má.
Tôi bước đến mở
cánh cửa tủ.
Một ít quần áo
cũ vẫn còn đó.
Một mùi hương rất
cũ thoảng ra.
Tôi nhắm mắt.
Trong giây lát,
tôi có cảm giác thời gian như quay ngược trở lại.
Tôi kéo một ngăn
tủ nhỏ.
Bên trong có một
gói vải đã vàng ố.
Tôi mở ra.
Đó là chiếc khăn
tay của má dùng để gói một số giấy tờ căn cước, vài mảnh giấy ghi kinh Phật và
hai thẻ quy y của ba má.
Giữa những giấy
tờ ấy có một nhúm tóc bạc.
Tôi cầm lên.
Tóc của má.
Tôi nhớ ngày xưa
má từng nói muốn xuống tóc xuất gia.
Tôi đã thưa:
“Má ơi, con biết
má còn lo cho gia đình nhiều lắm. Má chưa dứt được chuyện đời, xin má đừng xuất
gia vội.”
Má nghe lời tôi.
Có lẽ nhúm tóc
này được má giữ lại từ những ngày ấy.
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết bây
giờ trên bàn tay mình là những sợi tóc bạc của người mẹ đã không còn trên cõi đời.
Thuở nhỏ, tôi rất
quen với mái tóc má.
Má thường gội đầu
bằng nước tro bếp.
Má lấy tro ngâm
vào nước, chắt lấy phần nước trong rồi xõa mái tóc dài xuống mà gội.
Sau đó má dùng từng
gáo nước xối cho sạch, lấy khăn rằn lau sơ rồi ra ngồi dưới mái hiên hong tóc.
Có khi má dùng
trái bồ kết nấu nước để gội.
Tôi nhớ chiếc lược
bằng sừng trâu má thường dùng để chải tóc.
Những sợi tóc rụng
mắc vào răng lược, má lấy ra, vo thành từng nhúm nhỏ rồi tiện tay nhét vào kẽ
vách lá.
Ngày ấy tôi chẳng
bao giờ nghĩ những sợi tóc bình thường ấy rồi có một ngày trở thành thứ quý giá
đến thế.
Năm tháng trôi
qua.
Má sinh và nuôi
đàn con khôn lớn.
Mái tóc má từ
đen trở thành điểm bạc.
Rồi bạc nhiều
hơn.
Những năm tôi đi
lính, tóc má bạc thêm.
Những năm tôi ở
trong trại, mỗi lần má đến thăm, tôi lại thấy mái tóc ấy thưa và bạc hơn lần
trước.
Đó là những sợi
bạc của thời gian.
Nhưng với tôi,
đó còn là những sợi bạc của một đời làm mẹ.
Tôi đặt nhúm tóc
bạc lên lòng bàn tay.
Những sợi tóc nhẹ
tênh.
Tôi đưa bàn tay
lên gần mặt rồi nhắm mắt lại.
Trong một khoảnh
khắc, tôi tưởng như mình còn ngửi thấy đâu đó mùi tóc má ngày xưa.
Mùi nước tro.
Mùi bồ kết.
Mùi nắng hong
tóc dưới mái hiên.
Và cả mùi của một
tuổi thơ đã mất.
Tôi không còn là
đứa trẻ nữa.
Tôi đã đi qua
chiến tranh.
Đi qua tù tội.
Đi qua những năm
tháng ly hương.
Tóc tôi cũng đã
bắt đầu bạc.
Vậy mà lúc ấy,
giữa căn nhà cũ, với nhúm tóc má nằm trong lòng bàn tay...
tôi khóc òa như
một đứa trẻ.
Má ơi!
Con đã đi gần hết
một đời người.
Nhưng đứng trước
nhúm tóc còn lại của má,
con vẫn chỉ là đứa
con của má ngày nào.
HƯƠNG NHỚ
Thương nhớ má.
Thuở nhỏ hay nép
mình bên má,
Mỗi lần ba la mắng con hư.
Vòng tay má đón con che chở,
Những làn roi nhè nhẹ đánh như.
Hương tóc má
thơm mùi bồ kết,
Vừa mới gội còn thấm áo vai.
Con khẽ liếc nhìn lên tóc má,
Một vùng đen thẫm rẽ đường ngôi.
Tóc má tháng
ngày soi ánh nắng,
Cơ cực nuôi con tóc úa màu.
Những sợi hoe vàng nơi chót tóc,
Biết mấy gian nan má gánh vào.
Năm tháng từng đứa
con nối gót,
Chín đứa bòn hơi sức má gầy.
Hương tóc một mùi thơm bồ kết,
Thấm hồn mỗi đứa một niềm thương.
Con lớn vào đời
làm lính trận,
Xa má những năm tháng phiêu bồng.
Mỗi bận có về thăm làng xóm,
Con ghiền hương tóc má gần con.
Rồi cuộc thăng
trầm theo năm tháng,
Tù tội con đành cách mẹ xa.
U Minh rừng vắng ngày lưu lạc,
Lặn lội đường dài má đến thăm.
Nhìn tóc mẹ giờ
đầy đốm bạc,
Đôi mắt má buồn thương nhớ con.
Áp vào hương tóc, con hỏi má:
“Má ơi! Hương tóc cũ đâu còn?”
Những giọt mồ
hôi đường xa đến,
Hương nào xót mặn má tìm con.
Vạt áo ướt đầy bao khó nhọc,
Thương con, má chẳng quản hao mòn.
Má ơi! Giờ cách
xa viễn xứ,
Má về thiên cổ bóng hạc xa.
Mộ lạnh bên kia bờ quê cũ,
Bồi hồi con nhớ tóc hương xưa.
No comments:
Post a Comment