MƯỜI ROI CỦA THẦY
ĐỒNG
Một kỷ niệm khác
trong những ngày đầu đi học mà đến nay tôi vẫn còn nhớ là lần bị thầy giáo Đồng
đánh oan.
Con của thầy học
cùng lớp với tôi.
Một hôm hai đứa
chạy giỡn với nhau. Trong lúc đùa giỡn, nó bị té trặc khuỷu tay. Sau đó, nó nói
với thầy rằng chính tôi đã lôi kéo làm nó té.
Thầy Đồng không
hỏi rõ đầu đuôi mà bắt tôi nằm sấp xuống rồi đánh mười roi.
Mười đường roi
làm da thịt tôi rướm máu.
Tan học, tôi trở
về nhà, vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện với ba má.
Ba má cởi quần
tôi ra xem.
Nhìn những vết
roi trên người con, má xót xa nói:
“Thầy giáo gì mà
đánh con người ta dữ dằn như vậy.”
Ba bảo tôi mặc
quần lại rồi dẫn tôi sang nhà thầy Đồng hỏi cho ra lẽ.
Đến nơi, ba vạch
những chỗ tôi bị đánh cho thầy xem rồi hỏi:
“Sao thầy đánh
con tôi đến nông nỗi này vậy thầy? Ngày mai tôi lên hỏi ông Hiệu trưởng mới được.”
Lúc ấy tôi mới
có dịp nói rõ với thầy rằng tôi không hề lôi con thầy. Hai đứa chỉ va chạm với
nhau trong lúc chạy giỡn nên nó mới bị té.
Thầy quay sang hỏi
lại con mình.
Thằng nhỏ lúc
này ú ớ, không trả lời được.
Thầy Đồng hiểu
ra rằng mình đã quá hấp tấp, chỉ nghe lời con mà chưa hỏi rõ sự việc đã đánh
tôi nặng tay.
Thầy phân bua
đôi điều rồi xin lỗi ba tôi.
Hôm ấy, theo ba
trở về nhà, trong bụng tôi thấy hả dạ vô cùng.
Không phải vì thầy
phải xin lỗi.
Mà có lẽ đối với
một đứa trẻ, điều sung sướng nhất lúc ấy là cuối cùng người lớn cũng biết rằng mình
không nói dối và mình đã bị đánh oan.
Tôi còn nhớ thầy
Hiệu trưởng của trường lúc đó tên là Nguyễn Văn Mà.
CÔ GIÁO HOA
Qua mùa hè của
năm đầu tiên đi học, tôi lên lớp Tư và được học với cô giáo Hoa.
Cô còn trẻ, tính
tình nhỏ nhẹ và rất dịu dàng với học trò. Suốt cả năm học, tôi chưa bao giờ thấy
cô lớn tiếng hay đánh một học trò nào.
Cô rất thương
tôi.
Đôi lúc gặp cô ở
đâu đó ngoài giờ học, tôi khoanh tay, cúi đầu lễ phép:
“Dạ, thưa cô.”
Mỗi lần như vậy,
cô thường đưa tay nựng đôi má phúng phính của tôi, có khi còn úp bàn tay lên
cái đầu hớt cua gần như trọc tóc của tôi mà xoa xoa.
Lúc ấy tôi sung
sướng lắm.
Có một lần, cô từ
phía sau bước đến rồi bất ngờ lấy hai tay bịt mắt tôi. Tôi không biết là ai, chỉ
nghe thoang thoảng mùi nước hoa thơm nhẹ và cảm nhận đôi bàn tay cô ấm áp trên
mặt mình.
Một lát sau, cô
buông tay ra rồi hỏi:
“Trò làm gì ở
đây?”
Tôi quay lại, thấy
cô thì lúng túng chẳng biết trả lời thế nào.
Cô mỉm cười rồi
bỏ đi.
Chỉ là một chuyện
rất nhỏ của tuổi học trò, vậy mà cảm giác gần gũi ấy tôi nhớ rất lâu.
Sau này cô thuyên
chuyển đi nơi khác. Tôi không còn dịp gặp lại cô nữa.
Nhưng trong ký ức
của tôi về những năm đầu cắp sách đến trường, cô Hoa vẫn là hình ảnh của một
người cô hiền lành, dịu dàng và thương học trò.
LẦN ĐẦU TIÊN TÔI
LÊN SÂN KHẤU
Đến năm lớp Nhất,
tôi học với thầy Giã.
Khác với cô Hoa,
thầy Giã rất nghiêm khắc, nhưng bên trong sự nghiêm khắc ấy, thầy cũng rất ân cần
với học trò.
Cuối năm học, thầy
chọn tôi để tập một bài hát trình diễn trên sân khấu của nhà trường.
Thầy dạy tôi bài
“Trai Hùng Nam Quốc.”
Không những dạy
hát, thầy còn chỉ cho tôi từng điệu bộ khi trình diễn: lúc nào đưa tay, lúc nào
làm động tác mài kiếm, lúc nào tuốt gươm...
Tôi tập theo thầy
một cách rất nghiêm túc.
Rồi ngày trình
diễn cũng đến.
Một đứa trẻ quê
mùa từ Cồn Cù ngày nào, từng rụt rè bước vào lớp Năm, bây giờ lại đứng trên sân
khấu trước thầy cô, bạn bè và mọi người.
Tôi vừa hát vừa
làm những động tác thầy đã dạy.
Đó là lần
đầu tiên trong đời tôi đứng trên một sân khấu.
Nhiều chuyện của
những năm tháng ấy đã phai mờ theo thời gian, nhưng buổi trình diễn đầu tiên ấy
tôi vẫn còn nhớ.
Có lẽ bởi đối với
một đứa trẻ, lần đầu tiên dám đứng trước đông người bao giờ cũng là một kỷ niệm
khó quên
.
No comments:
Post a Comment