NHỮNG NGÀY ĐẦU
ĐI HỌC
Tôi đi học hơi
trễ so với những đứa trẻ cùng tuổi. Khi vào lớp Năm, tôi đã bảy tuổi, phải ngồi
học chung với nhiều đứa nhỏ hơn mình.
Từ Cồn Cù trở về,
tôi vẫn còn là một đứa trẻ quê mùa, ngờ nghệch. Bước vào trường học, mọi thứ đối
với tôi đều mới lạ. Có lẽ vì vậy mà đôi khi tôi bị mấy đứa nhỏ cùng lớp ăn hiếp.
Một hôm, không
nhịn được nữa, tôi đánh một đứa học trò người Khmer cùng lớp.
Chiều hôm ấy, ba
của thằng nhỏ dẫn nó đến tận nhà tôi, đứng ngoài cửa la lớn:
“Ê, tụi mầy để
con tụi mầy đánh con tao.”
Ba tôi gọi tôi
ra hỏi:
“Con có đánh con
của bòn này không?”
Tôi lấm lét nhận:
“Dạ có. Tại cái
thằng Thổ này ăn hiếp con trước đó, ba.”
Vừa nghe tôi nói
chữ “Thổ”, người đàn ông ấy nổi giận, trợn mắt:
“Ê, sao tụi mầy
nói tụi tao là Thổ? Tao giết tụi mầy!”
Nói rồi ông ta sấn
tới định chộp lấy tôi.
Tôi hoảng hồn chạy
ra khỏi nhà. Ông ta rượt theo, miệng vẫn la:
“Mầy kêu con tao
là Thổ, tao giết mầy!”
Ba tôi chạy
theo, vừa can vừa xin lỗi:
“Cho tôi xin lỗi,
bòn ơi! Tôi sẽ đem nó về dạy lại.”
Nghe vậy, ông ta
mới dịu xuống:
“Ừ... xin lỗi...
tao chịu đó. Nhớ bắt nó về dạy và không được nói tụi tao là Thổ nghe không?”
Sau chuyện ấy,
ba căn dặn tôi từ nay không được gọi người Khmer bằng tiếng “Thổ” nữa.
Thuở ấy tôi đâu
hiểu ý nghĩa của những cách gọi khác nhau. Những ngày sống ở Cồn Cù, tôi thường
nghe người lớn chung quanh gọi như vậy nên trẻ con nghe sao thì bắt chước nói vậy.
Sau này lớn lên,
tôi mới hiểu có những tiếng gọi tưởng bình thường đối với người nói nhưng lại
có thể làm tổn thương người nghe.
Kỷ niệm nhỏ ấy
cũng là một trong những bài học đầu đời của tôi về cách con người sống với nhau
trên vùng đất có nhiều cộng đồng cùng chung sống.
No comments:
Post a Comment